- Anh Hiếu, lâu rồi không gặp. Đây là Đông, bạn em !
- Ngọc Lan, em xinh quá ! Khắc Hiếu khẽ ôm lấy cô gái và gọi tên cô ấy. Tôi nghe tai mình như có tiếng sét đánh.
« Ngọc… Ngọc…Lan, Đông …. Đông Đông ư ? » Tôi khẽ lắp bắp. Tôi bám chặt vào tay Huy và khẽ xiết mạnh. Huy nắm chặt lấy khủy tay tôi và cậu ấy đã nhìn thấu thái độ của tôi lúc này.
Mặt tôi đỏ bừng lên và choáng váng. Chỗ dựa duy nhất của tôi lúc này là Huy, nếu không có cậu ấy chắc tôi sẽ ngã lăn ra đất vì không thể nào đứng vững được.
- Phương Phương, đi chơi tiếp chứ ! Khắc Hiếu hỏi tôi.
Dường như khi tên tôi được cất lên, mọi người đều im bặt. Ngọc Lan tròn mắt vì cô ấy không thể ngờ được khi gặp tôi ở đây. Đông Đông khẽ cười, gượng gạo, cậu ấy cố giấu đi chút bối rối trong gương mặt khi chúng tôi lại gặp nhau bất ngờ trong hoàn cảnh này.
- Chào cậu,lâu rồi không gặp !
Anh mắt Ngọc Lan toát lên vẻ cương nghị và rắn rỏi. Cô ấy khẽ đưa mắt sang nhìn người bên cạnh tôi, là Huy.
- Chào anh, chắc là vẫn nhận ra em chứ ! Ngọc Lan khẽ nói.
Tôi ngỡ ngàng ngước mắt nhìn lên Huy, khuôn mặt cậu ấy vẫn không tỏ ra chút gì là bối rối.
Tôi nhìn Đông Đông rồi nhìn Ngọc Lan, quả thực sau vài năm không gặp hai người đã thay đổi rất nhiều. Còn Đông Đông, sau lần chạm trán ở sân trường, tôi đã chạy trốn, nhưng không ngờ lại gặp cậu ấy ở đây, giữa lúc như thế này. Hôm đó tôi đã không đủ thời gian để có thể ngắm nhìn cậu ấy thay đổi thế nào, và giờ đây, khi đứng đối diện với nhau. Bỗng dưng, tôi có cảm giác rằng Đông Đông đã trưởng thành và chững chạc lên rất nhiều rồi, cậu ấy đã không còn là Đông Đông lém lỉnh, đôi mắt sáng thông minh mà thay vào đó là vẻ gì đó lạnh lùng.
Tôi có cảm giác bàn tay Huy đang siết chặt tay tôi, dường như cậu ấy cũng cảm thấy đột ngột khi Ngọc Lan xuất hiện. Họ quen nhau, và hình như có một mối quan hệ nào đó mà tôi không được biết. Huy ôm chặt lấy eo tôi sát với cậu ấy, mắt nhìn thẳng vào Ngọc Lan như thách thức điều gì đó.
- Chúng ta đi thôi chứ ! Hai chiếc xe taxi đến, Đình Văn ngồi ở trong và ngó đầu qua cửa kính nói vọng ra. Mọi người lần lượt lên xe để tiếp tục cuộc vui.
- Huy, Phương Phương, lên xe đi ! Đình Văn ra hiệu. Thậm chí anh còn chưa hỏi tôi có muốn đi hay không.
- Phương Phương đang mệt, tớ sẽ đưa cô ấy về ! Huy nói lại với Đình Văn như thế. Đình Văn khẽ nhíu mày rồi quay lại phía trong xe có ai đó đã nói gì đó, anh quay ra và bảo chúng tôi.
- Huy à, vậy phiền cậu đưa cô ấy về hộ tớ !
- Xin phép, bọn mình về trước ! Huy quay ra khẽ ra hiệu với Ngọc Lan, hướng đôi mắt về đám bạn rồi kéo tôi đi. Dù bàn chân tôi không thể nào lê bước được nữa nhưng cũng vẫn phải cố.Tôi cũng đi thẳng mà không hề nói một lời nào với Đông Đông, Ngọc Lan khẽ đưa tay lên vẫy vẫy tạm biệt, đôi mắt vẫn không rời khỏi tôi và Huy.
Huy đội mũ bảo hiểm cho tôi rồi bảo tôi lên xe. Lúc này, bia đã phát tác dụng, người tôi lạnh ngắt và mềm oặt. Huy cầm tay tôi vòng qua eo cậu ấy, một tay lái xe và một tay giữ lấy tay tôi, chắc cậu ấy sợ nếu như không nắm lấy tay tôi sẽ ngã lăn ra đường.
Chúng tôi về đến chung cư khoảng 11h đêm. Tôi dường như đã mê man chẳng còn ý thức được gì nữa. Tôi nghe Huy nói rằng tôi hãy qua đêm ở nhà cậu ấy. Nếu giờ này trở về nhà trong bộ dạng này, không có ai chăm sóc, tôi có thể chết vì bị cảm lạnh trong đêm.
Huy dìu tôi vào giường cậu ấy. Mùi chăn ga thơm phức và êm ả, quả thực đúng là thứ mà tôi cần lúc này. Một nơi êm ái để có thể đặt tấm lưng xuống cho đầu óc đỡ quay cuồng.
Hình ảnh Ngọc Lan và Đông Đông bám riết lấy tâm trí tôi. Quay cuồng và điên đảo, tôi ôm đầu và bật khóc.
Sáng sớm, tôi tỉnh dậy,thấy Huy đang nằm trên ghế sô pha. Nắng khẽ chiếu qua cửa sổ và ánh sáng chiếu xiên ngang lên khuôn mặt cậu ấy. Những đường nét rất đẹp toát lên từ bờ môi cho đến sống mũi. Cậu ấy ngủ hiền lành và chẳng còn nét gì là bí ẩn trong hình dáng một cậu thanh niên mặc đồ đen từ đầu đến chân.
Huy khẽ tỉnh dậy khi tôi đang chăm chú nhìn vào khuôn mặt cậu ấy. Hơi khẽ giật mình, Huy ngồi dậy và lấy tay day day sống mũi giữa mắt.
- Cậu tỉnh rồi hả. Mệt không ?
- Cũng hơi một chút ! Tôi cười bẽn lẽn
- Lần sau không uống được thì đừng uống ! Huy cảnh cáo tôi bằng giọng nghiêm nghị.
- Tớ muốn hỏi… cậu quen… Ngọc Lan à ?
- Có quen.
- Vậy cô ấy và cậu là thế nào ?
- Vậy cậu và anh chàng đi bên cạnh Ngọc Lan là gì của nhau ?
Tôi hơi bất ngờ trước câu hỏi của Huy, tôi không nghĩ rằng cậu ấy thông minh đến nỗi có thể nhìn ta tâm can tôi. Nghĩ lại thì biểu hiện của tôi sau cuộc gặp gỡ hôm đó cũng đâu có gì thể hiện thái quá mà cậu ấy có thể biết được nhỉ.
- Sao cậu hỏi vậy ?
- Thì cậu cả đêm gọi tên thằng đó….
Tôi khẽ nắm bàn tay lại. Thì ra cả đêm Huy đã thức trông cho tôi ngủ. Bí mật của riêng tôi giờ đã không còn là bí mật nữa. Từ khi gặp Đình Văn, tôi đã cố không nhắc đến chuyện cũ ở thời cấp 3, chuyện về Ngọc Lan hay nhất là Đông Đông một chút nào. Đình Văn cũng chẳng bao giờ hé răng hay hỏi về mối quan hệ giữa tôi và Đông Đông khi xưa. Tôi cứ ngỡ không ai có thể biết, bí mật đã bị thời gian vùi lấp, nhưng hóa ra, chính tôi, chính con người tôi trong cơn mê man lại kêu tên cậu ấy !
Tôi chậm rãi kể lại câu chuyện giữa tôi và Đông Đông cho Huy nghe, những hiểu lầm của chúng tôi kể từ khi cậu ấy ra đi mãi mãi không ai có thể chữa lành. Cũng giống như vết thương của tôi, đau đớn và rỉ máu âm ỉ tới mãi tận bây giờ. Mặc dù trong tâm trí tôi hình ảnh cậu ấy vẫn chẳng thể nào phai nhạt, nhưng…. cứ nghĩ đến những nỗi đau cậu ấy đã reo rắc nơi trái tim tôi lại chẳng thể nào tha thứ được.
- Ra là vậy…. ! Huy khẽ cầm điếu thuốc và rít một hơi. Cậu ấy nhả từng đợt khói và mắt mơ màng, khẽ di di đầu tàn thuốc lên chiếc gạt tàn. Huy chậm rãi nói :
- Tớ và Ngọc Lan đã quen với nhau lâu lắm rồi. Hồi còn ở bên Nhật, khi tớ phải vào viện điều trị bệnh tim 1 năm cũng là lúc Ngọc Lan phải vào điều trị về bệnh tự kỉ. Thực ra theo tớ biết, cô ấy chẳng có bệnh gì cả chỉ cố tình làm vậy để khiến bố mẹ phải quan tâm đến mình thôi.
- ….Cậu và Ngọc Lan đã từng thân thiết ư ? Trời ơi…. Tôi khẽ thốt lên vì không thể hiểu nổi những con người tôi gặp lại có mối quan hệ liên quan tới nhau. Qủa thực trái đất rộng lớn như vậy mà cuối cùng chúng tôi vẫn gặp nhau như là số phận đang trêu đùa vậy…
- Tớ đã hứa với cô ấy một điều, nhưng đã không làm…. Huy khẽ nhếch mép cười.
- Điều gì ! Tôi gặng hỏi.
Huy im lặng, rít nốt hơi thuốc rồi bỏ xuống. Cậu ấy đứng dậy rồi lấy lí do cần phải ra ngoài. Ý của Huy là muốn tôi không hỏi nữa và hãy ra về.
Tôi đóng cửa và đi ra khỏi nhà Huy, tôi bấm thang máy và xuống tầng 10 và về nhà mình. Mọi việc bỗng dưng đè nặng khiến đầu tôi chẳng thể nào nghĩ thêm được bất cứ điều gì.
Tôi mở điện thoại kiểm tra. Vẫn không hề có một tin nhắn nào từ Đình Văn. Tôi chợt nghĩ chắc giờ này anh vẫn chưa về hoặc chưa ngủ dậy. Nhưng, quả thực đó có phải là người yêu của tôi không ? Khi tôi say xỉn và yếu ớt, thì anh ở đâu ? Tôi đã cố gắng để anh không mất mặt trước bạn bè, nhưng quả thực, thứ tôi làm có đáng cho một người như thế hay không ?
* * *
Hôm sau và hôm sau nữa, Đình Văn không hề liên lạc với tôi. Tôi cũng không nhắn tin hay gọi điện hỏi anh. Tôi nghĩ chắc anh đang bận hoặc muốn suy nghĩ lại mối quan hệ của chúng tôi. Tôi cũng vậy, tôi nghĩ mình đã quá vội vàng và tôi cần phải suy nghĩ về mọi điều. Có lẽ, tôi đã quá vội vàng và hiếu thắng khi muốn anh trở thành người yêu của mình để chứng tỏ cho Đông Đông biết rằng lựa chọn hồi cấp 3 của tôi là đúng. Nhưng, những vỏ bọc tưởng chừng như hòan hảo lại không thể nào có thể phù hợp với tôi – Phương Phương, một đứa con gái đầy khiếm khuyết và chẳng hề có chút gì nổi bật....