Polly po-cket
Wap đọc truyện ngắn hay, Đọc truyện tiểu thuyết tình yêu, truyện teen truyện tình yêu hay
HomeTìm kiếm MENU
Bây giờ là: |
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Danh Mục
» Thơ tình yêu
» Truyện cười
» Truyện ma
» Ngôn tình
» Truyện dài
» Trò chuyện cuộc sống
» Trà sữa cho tâm hồn
» Truyện ngắn
» Blog Radio
» Cafe Chiều Thứ 7
» Made By Teen's
» Teen Story
↓↓ »
Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy
Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy
Mr.Siro[On] 4.5 sao trên 1024người dùng 11:21, 09-05-26
Truyện dài


- Đông Đông, cậu PHẢI giúp tớ. Tôi gào lên trong điện thoai như thế và rốt cục Đông Đông trả lời tôi như thế này thay cho câu đồng ý « Đồ ngốc xít »

Bản kế hoạch nhờ có sự trợ giúp của Đông Đông khiến cho tôi hoàn thành sớm trước 1 ngày so với dự định. Trước đó, tên Đông Đông đã không biết bao nhiêu lần bắt tôi làm lại, sửa, làm lại, sửa để cuối cùng đã ra đời một bản kế hoạch với những chương trình hoàn hảo. Giữa buổi trưa giờ nghỉ để chiều học ca khác, khi mà đám bạn trong lớp và Đông Đông đã đi ăn trưa, tôi tung tăng mang đến cho Đình Văn, lớp chuyên Hóa học trên tầng 4 còn lớp tôi học ở tầng 2.

- Anh xin lỗi. Tôi nghe thấy tiếng nói đằng sau cầu thang cạnh lớp chuyên Hóa.

Một cô bé xinh xắn đang khó thút thít, trên tay là khăn giấy được Đình Văn khẽ nhét vào tay cô

- Chúng ta chia tay…

Đình Văn khẽ cúi xuống và dịu dàng lau nước mắt cho cô bé kia, tôi đứng nép phía sau, cố gắng để hai người đó không thấy mình. Đình Văn hơi cười mỉm khi thấy thái độ của cô bé, khuôn mặt anh rấy bình thản còn cô bé tôi có thể nhìn thấy từng đợt đôi vai nhỏ bé của cô run lên sau từng tiếng nấc.

- Anh… chẳng lẽ… anh không còn yêu em nữa sao ?

- Anh chưa bao giờ nói yêu em. Đình Văn lạnh lùng nói.

- Anh hãy nói đi, vì sao… em không thể trở thành bạn gái anh nữa ?

- Vì em không thích hợp.

Cô bé ôm mặt khóc nức nở rồi chạy đi. Tôi đứng im không nói được tiếng nào khi bắt gặp cảnh không muốn, tôi định bước xuống cầu thang quay trở lại lớp học nhưng rồi bước chân tôi khựng lại.

- Phương Phương, em đấy à?

- À… à… em… em đến đưa cho anh cái này.

Tôi đẩy bản kế hoạch vào tay Đình Văn rồi chạy mất hút sau mấy bậc cầu thang. Tôi sợ rằng anh đã biết chuyện tôi đứng nghe lỏm được. Có lẽ Đình Văn cũng đã đoán được…

Ôi, Đình Văn của tôi, anh chàng hoàn hảo của tôi, tôi đã chứng kiến cái cảnh anh nhẫn tâm đến dịu dàng từ chối tình cảm của một cô gái xinh đẹp. Vậy thì tôi sẽ phải tính sao đây? Tôi sẽ phải làm sao nếu như một ngày tôi đứng trước mặt anh và nói tôi thích anh để rồi nhận lại một cái cười khẩy và một câu nói lạnh lùng “em không thích hợp”? Bởi tôi chẳng xinh đẹp, chẳng giỏi giang, chẳng có gì để “thích hợp” với anh ấy cả…

Thử xem có ai đau khổ hơn tôi không?

Đình Văn, em nhất định sẽ trở nên hoàn hảo, để có thể sánh bước cùng anh!



Chương 4:


Tôi giấu nhẹm cuộc gặp gỡ vô tình đó không nói cho Đông Đông vì tôi thừa hiểu kiểu gì cậu ấy cũng la tháo, rồi trì trích Đình Văn với những từ ngữ cay nghiệt, mà nói thật là khi nghe người khác nói về anh như thế tôi hoàn toàn không thích một chút nào. Trong tôi, hình ảnh Đình Văn hoàn hảo như một viên ngọc quí chẳng có một tỳ vết.

Buổi chiều, khi lớp học đã về hết, tôi ngồi lại góc sân trường trầm ngâm, Đông Đông bỏ đội bóng mà ngồi bên tôi, cậu ấy rút trong cặp ra một chai nước cam lạnh toát rồi đưa cho tôi. Cậu ấy uống coca, tôi thấy cậu ấy lắc nhẹ lon rồi bật nấp, nước bắn tung tóe thành những giọt li ti bay ra xa. Tôi nhíu mày.

- Cậu… còn trẻ con mà làm thế.

- Kệ, tớ thích là được.

Tôi lắc đầu với cái kiểu ương ngạnh của Đông Đông, cậu ấy thích gì, sẽ làm cho bằng được, mặc kệ người khác xung quanh. Thậm chí nhiều lúc tôi cũng cảm thấy cậu ấy mặc kệ những lời can ngăn của tôi.

- Haizzzzaaa!!!!!!!!!!!! Tôi thở dài thườn thượt, tâm trạng hỗn loạn và những gì vô tình được mắt thấy tai nghe lúc trưa khiến cho đầu óc tôi quay cuồng. Tôi cảm thấy ngột ngạt khi nhìn lại bản thân mình… một đứa con gái tầm thường chẳng có tài cũng chẳng có sắc.

- Có chuyện gì cậu không phải giấu tớ.

Tôi len lén nhìn ra xa, khẽ cười gượng, cố không cho Đông Đông nhìn thấy khóe mắt mình đang cay xè và cổ đang nghèn nghẹn không nên lời. Tôi đưa chai nước lên, cố đổ vào cổ đang gần như bị thiêu nóng bởi cái nóng của buổi chiều cuối mùa Hạ.

- Quay lại đây nhìn tớ này!

Đông Đông lấy tay đẩy nhẹ khuôn mặt tôi về phía cậu ấy, tôi khẽ gạt tay cậu ấy ra, rồi tự nhiên nước mắt cứ thế nhẹ nhàng rơi.

- Đừng có khóc, người ta lại tưởng tớ làm gì cậu.

- Hic hic hic…hu hu huh u…

- Cậu khóc xấu lắm! Đã xấu rồi lại còn…

- Hu hu hu hu…

Tôi khóc rống lên như một đứa trẻ, cũng chẳng hiểu uất ức vì chuyện gì mà tôi khóc cả, có lẽ là vì… Đình Văn, anh giống như một ngôi sao xa xăm mà tôi chẳng có cách nào với tới. Nhìn lại tôi xem, thử xem, tôi có khả năng để với tới được anh không?

Đông Đông cứ im lặng để tôi khóc như thế, cậu ấy chẳng nói chẳng rằng rồi lấy giấy ướt trong cặp ra lau mặt cho tôi. Cái cách làm của cậu ấy, chẳng dịu dàng, nhưng cũng chẳng có chút gì tỏ ra thương hại tôi, đơn giản như là cậu ấy chỉ muốn lau nước mắt trên khuôn mặt khó coi của tôi lúc ấy.
- Sạch rồi đấy, đứng dậy, đi về thôi.

Đông Đông nói như ra lệnh, tôi đứng dậy đi theo cái kéo tay của cậu ấy, nhưng cứ chốc chốc nước mắt lại chực tuôn ra. Tôi lấy xe ở nhà để xe của trường, loạng choạng với những bước đi bởi mắt tôi đã mờ đi vì nước. Vòng xe đầu tiên tôi nhào xuống đường, một chiếc xe máy lao đi vun vút qua…

- Thôi gửi xe lại, tớ đèo cậu về.

- Hic hic…

Đông Đông ái ngại nhìn bàn tay trầy xước của tôi, cậu ấy vào trường gửi xe lại cho tôi. Tôi ngồi sau cậu ấy, vẫn tấm tức khóc.

- Đồ ngốc xít này, nhiều nước mắt thế, tớ… hết sạch khăn ướt rồi!

Tôi im bặt khi nghe thấy tiếng Đông Đông vừa giận dữ vừa tỏ ra thông cảm cho tôi. Tôi khẽ lấy tay lau nước mắt, nhìn lên trước mắt tôi là tấm lưng to bè của cậu ấy, tôi nhẹ nhàng gục đầu vào… như muốn tìm kiếm một sự bình yên ở Đông Đông.

- Cậu… đừng phí nước mắt của mình vì anh ta. Hãy chứng tỏ cho anh ta thấy rằng, cậu là một cô gái tài năng mà bao nhiêu chàng trai đều đáng mơ ước. Cậu… làm được mà.

- Nhưng… tớ không thể…

- Cậu có thể, mà còn tớ ở đây, đừng lo gì.

Tôi vẫn gục đầu vào lưng Đông Đông từng lời nói của cậu ấy lọt vài tai tôi như có sức mạnh khiến nước mắt tôi ngừng rơi và rồi tôi cảm thấy được nguồn sức mạnh từ Đông Đông truyền qua người tôi. Tôi khẽ lau nước mắt.

- Cậu hứa đi, cậu sẽ giúp tớ, sẽ luôn ở bên tớ?

- Uhm, thề có trời đất chứng giám Đông Đông sẽ mãi mãi ở bên Phương Phương cho dù có bất kể chuyện gì xảy ra.

Lời hứa đó của Đông Đông, có tôi, cậu ấy và con đường chiều vàng vọt những nắng, có gió thổi nhẹ, có mây lững lờ trôi chứng kiến. Tôi dựa vào tấm lưng của Đông Đông, hé mắt nhìn khung cảnh xung quanh, chúng tôi yên lặng, mây yên lặng, gió yên lặng, con đường ngút ngàn yên lặng nhưng có lời hứa ấy là cứ vang vọng mãi như tạc vào trời đất.

Sau khi đã cạn kiệt nước mắt để khóc lóc và làm tình làm tội Đông Đông, tôi lấy lại tinh thần và quyết chí như một cô gái trưởng thành. Tôi quyết tâm sẽ không yếu đuối và trẻ con nữa, tôi quyết tâm sẽ trở nên tài giỏi để khiến cho Đình Văn chú ý đến tôi. Đó là những gì tôi đúc rút được từ bậc thầy Đông Đông, cậu ấy cho rằng, bất kì một người con trai nào như cậu là một ví dụ cũng sẽ bị thu hút bởi những cô gái tài giỏi. Và tôi đã tin lời Đông Đông.

Vấn đề đầu tiên của tôi lúc này là ngoại hình, tôi đang sở hữu một thân hình mà đối với Đông Đông dù chẳng hề trêu ghẹo tôi nhưng cứ mỗi khi đi qua hàng heo quay là cậu ấy lại cười hức hức, rồi chỉ trỏ nói thịt tôi chắc sẽ thơm ngon hơn cả con heo đang quay vàng ươm kia. Thú thật từ khi lên cấp 3 tôi cũng chẳng chú ý đến ngoại hình của mình, tôi ăn vô tội vạ, thích gì ăn nấy, và nhất là lại có thêm kẻ đồng minh là Đông Đông cứ thỉnh thoảng lại lôi kéo tôi đi ăn xiên, xúc xích hoặc mấy món nướng ở gần cổng trường đến nỗi bà chủ quán đã quen mặt hai đứa. Tôi đã tăng thêm 2kg nữa, như vậy là cao 1m60 nặng 60kg tròn trịa, đứng lên bàn cân suýt nữa tôi đã phát ngất đi. Đấy, tôi còn cảm thấy chán ngắt chính tôi thì làm sao tôi có thể tự tin gây sự chú ý từ Đình Văn được cơ chứ?...
« Trước1...56789...36Sau »
Đánh dấu bài viết | Quản lý
Chia Sẻ Và Nhận Xét Bài Viết
SMS Google Zing Facebook Twitter
Chia sẻ bài viết: $tenbv
Chia Sẻ Bài Viết này lên Facebook
↑↑ Bạn đã xem chưa?
» Hạnh phúc xa tầm tay với…Vợ bé nhỏ! Anh mất em thật rồi. (2015-04-27)
» Vì anh nghèo. (2015-04-27)
» Truyện hay dã man “Mưa”. (2014-10-26)
» Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy. (2014-10-14)
» Phía sau một cô gái - Ploy. (2014-10-14)
Tags:
Bạn đang đọc những

truyện tình yêu

tiểu thuyết hay nhất

,

Wap đọc truyện tiễu thuyết hay

full cho điện thoại,

đọc truyện teen

truyện tình yêu

mới nhất hay nhất,

doc truyen tieu thuyet hay hai huoc full

, doc truyen tinh cam,

tiểu thuyết full đủ thể loại


Bản quyền ©
Time Load: 0.0001s

Tải game online

, Tin nhắn chúc ngủ ngon, Tải game yoker miễn phí, Truyện tình yêu,

Forum hổ trợ Xtgem

, Truyện sex hay nhất
√ Không click vào QUẢNG CÁO dưới này!! Thanks