Insane
Wap đọc truyện ngắn hay, Đọc truyện tiểu thuyết tình yêu, truyện teen truyện tình yêu hay
HomeTìm kiếm MENU
Bây giờ là: |
Công cụ tìm kiếm bởi Google
Danh Mục
» Thơ tình yêu
» Truyện cười
» Truyện ma
» Ngôn tình
» Truyện dài
» Trò chuyện cuộc sống
» Trà sữa cho tâm hồn
» Truyện ngắn
» Blog Radio
» Cafe Chiều Thứ 7
» Made By Teen's
» Teen Story
↓↓ »
Cửa Tiệm Giặt Là - Rin
Cửa Tiệm Giặt Là - Rin
Mr.Siro[On] 4.5 sao trên 1024người dùng 07:01, 21-05-26
Truyện dài

"Nhưng Noeul à, anh.."
"KHÔNG GỌI BÁC SĨ." Anh nhìn xoáy vào mắt tôi cho đến khi tôi hiểu là anh nói câu đó với thái độ hoàn toàn tỉnh táo.
Không biết mình phải làm gì nữa, tôi đành khoát tay anh lên vai tôi và dùng hết sức của mình kéo anh đứng dậy. "Đi nào... Em đặt anh nằm lên giường đã rồi sẽ xem đến vết thương của anh..."
"Hử?" Noeul nhìn xuống người mình, và thấy máu dính ở cánh tay. "Không có gì đâu. Anh ổn mà. Thật sự đấy."
Vất vả lắm tôi mới lôi anh được về giường. Còn vất vả hơn khi cố gắng đặt anh nằm xuống một cách nhẹ nhàng. Hoá ra anh nặng khiếp. Lúc đặt anh xuống giường, anh kéo theo tôi ngã lăn ra. Ngồi dậy, tôi chỉnh cho anh nằm đúng vào gối rồi vội chạy vào buồng tắm tìm hộp cứu thương. Khi tôi quay lại thì thấy hơi thở anh đều và nhẹ, như sắp ngủ đến nơi.
"Em xin lỗi, có thể hơi đau một chút đấy." Tôi nói trong khi đổ oxy già lên vết thương trên cánh tay anh. Anh nín thở vì cái dung dịch đó chạm vào da, xót phải biết! Dùng một miếng vải ẩm, tôi lau sạch vết thương. May mà vết cắt không sâu lắm. Xong xuôi, tôi băng vết thương theo cách tốt nhất mà một đứa vụng về như tôi có thể làm.
Tôi thu dọn hộp cứu thương và bước vào đứng lên đi vào phòng tắm.
"Ki, em đi đâu đấy?" Noeul độ nhiên hỏi.
"Em chỉ đi cất mấy cái thứ này thôi, em quay lại ngay mà." Tôi nói với anh mà vẫn chưa hết thở hổn hển. Tôi đã lo lắng quá mức.
"Em đi cất đồ sau được không?" Ánh mắt anh nhìn tôi như van nài. Tôi nghĩ có thể anh không muốn ở lại một mình lúc này. Vậy là đặt cái hộp cứu thương lại ngay cạnh cửa và trở về ngồi bên anh trên giường.
"Anh muốn... nói chuyện à?" Tôi hỏi anh, tay gạt mấy sợi tóc loà xoà trên mặt anh. Anh không nói gì. Thay vào đôi mắt anh bỗng sáng lấp lánh, tràn đầy cảm xúc.
"Bada đâu? Em tưởng giờ này thì cô ý phải về rồi chứ nhỉ...?"
Anh nuốt nước miếng. "Đi rồi." Anh nói, "Anh nghĩ... cô ấy đã ra đi, mãi mãi."
"Cái gì cơ? Nhưng tại sao?"
"Anh không biết... Cô ấy bỗng nổi giận. Rồi bọn anh cãi nhau. Cô ấy nói cô ấy vẫn còn yêu anh, nhưng anh lại nói anh không tin cô ấy... và rồi..." Tiếng anh cứ nhỏ dần đi, nên tôi chẳng hiểu gì cả.
"Thôi để đến sáng anh kể lại cho em nghe cũng được, nếu anh muốn..."
"Nằm xuống đi!" Anh nói.
"Nói gì cơ?" Tôi chớp mắt ngạc nhiên, không biết mình có nghe lầm không.
"Nằm xuống đi. Như vậy anh nói chuyện với em dễ hơn. Như thế này anh nhìn em cũng không rõ nữa."
"Uhm... kay...," Tôi nói và ngần ngại nằm xuống bên cạnh anh. Anh xoay người để đối diện với tôi, chỉ cách mặt tôi có hơn một gang tay. Anh ở gần quá, tôi còn ngửi thấy cả mùi bia trong hơi thở của anh.
"Bọn anh cãi nhau," anh kể tiếp, "Sau khi cô ấy thu dọn đồ đạc và bỏ đi... Anh nổi giận và đã phá tan cả căn hộ. Anh tức giận chính bản thân mình... Bada nói một vài điều... những điều rất tệ... nhưng chúng lại đúng... chỉ trừ có một điều. Anh không dám chắc về một điều Bada đã nói..."
"Là điều gì?"
"Cô ấy nói... anh đang có tình cảm với em."
"Hả?" Tôi ngớ người vì câu nói của Ba da. Noeul gặp tôi đâu đã được bao lâu... Tôi không hiểu tại sao Bada lại có cảm nghĩ như vậy nữa. "Sao cô ấy có thể nói thế chứ? Có phải tại em đã làm điều gì không phải? Để em nói chuyện với cô ấy và..."
Ngay lúc đó tôi cảm thấy bàn tay của Noeul chạm vào tay tôi. Tôi nhìn xuống và thấy anh đang khẽ đan những ngón tay của mình voà những ngón tay của tôi. Tôi thậm chí có thể cảm thấy mạch đập của anh qua những va chạm của cổ tay.
"Anh có thể... nói với em một điều nữa được không, Ki?" Noeul thì thầm trong lúc mí mắt của anh đang sụp dần xuống.
"...Được mà..."
"Lần đầu tiên em ngủ lại nơi này... và sáng hôm sau anh tỉnh dậy và thấy em đang ngủ ngay bên cạnh anh đó.. Lần đó... tuyệt lắm. Bởi đó chính là lần đầu tiên anh ngủ quá buổi bình minh... trong... suốt 3 năm qua..."
"Anh nói gì cơ?" Tôi ngồi bật dậy. "Noeul, có phải anh vừa nói là 3 năm? Noeul!" Tôi lay anh thật mạnh để bắt anh phải trả lời, nhưng quá muộn. Noeul đã chìm vào trong giấc ngủ.

*Chương 12*

Byul đã nhìn đồng hồ tới lần thứ... vài nghìn. Trưa trật trưa trờ rồi còn gì. Cô ngồi trên giường mà nhấp nhổm không yên, hai chân hết co lại duỗi. Khi Fany nói mời cô đi ăn trưa, cô không biết ý anh là 12 giờ đúng hay muộn hơn nữa, cô thậm chí không dám chắc là anh có nói thật không nữa. Nhưng mặc kệ, cô vẫn không ngừng ngó ra cửa, đợi chờ trong hy vọng sự xuất hiện của anh.
"Agh!" Byul hét lên tức tối.
Cô đứng bật dậy và đi tới đi lui trong phòng, rồi lại ngồi xuống bàn học. Thấy trên bàn có cái gương nhỏ, cô cầm lên và ngắm nghía mái tóc của mình. Cô vừa dành cả buổi sáng để kẹp duỗi lại mái tóc, chỉ vì nghĩ là mình xoả tóc sẽ dẹp hơn..
Byul thở ra một hơi dài sườn sượt và gục mặt lên bàn.
"Mmmph."
Mình làm sao thế nhỉ?" Byul nhớ là mình chưa bao giờ lại chăm chút cho bản thân mình thế này, nhất là lại vì một người con trai. Thật là buồn cười, từ bao giờ mình đã trở thành cái thứ con gái mình vẫn luôn coi thường.
Byul đứng lên về bước phía cánh cửa. Cô không quên vớ lấy cái chun buột tóc. Đúng là xuống giá thảm hại, chờ đợi người đến để đưa đi chơi nửa chứ! Tự mình cũng có thể đi chơi chứ sao, không thì đi thăm chị Hikaru xem chị thế nào rồi cũng được!
Vừa đi xuống cầu thang, cô vừa cắn cái chun buột tóc vào răng và dùng hai tay bới mái tóc của mình gọn vào để buột lại. Khi đang rẽ từ chân cầu thang sang đường sảnh thì cô lại đâm sầm một ai đó.
"Mmphul!?" Byul nấc lên một tiếng. Mặt cô chúi vào ngực của người ta. Cô cuống cuồng giật người lại để nhìn xem đó là ai, và mắt cô trợn tròn với một sự ngượng nghịu đáng kể.
"Hi...?" Fany chào cô với nụ cười dễ mến thường trực. "Xin lỗi anh tới muộn, anh không nhớ chính xác phòng của em ở chỗ nào, tệ không. Hỏi thăm đến người thứ tám anh mới biết mình đã nhầm vào toà nhà khác.." Fany gãi đầu gãi tai ra vẻ hối lỗi. Và phản ứng duy nhất của cô là quỳ xuống đất và ho + khạc + nhỗ ầm ĩ..!!!
"Woa, em okay chứ!?" Fany lùi một bước và cũng quỳ xuống nhìn vào mặt cô. Mặt cô đỏ ửng lên vô tình lại hợp với màu của những bông hoa in trên cái váy cô đang mặc. "Em sao thế? Sặc à hay làm sao?" Anh hỏi.
Byul trợn mắt tức giận nhìn anh, vẫn tiếp tục ho. "KHÔNG, *ho* anh làm tôi nuốt luôn cái chun buột tóc rồi, ĐỒ ĐÁNG GHÉT."
"Hahaha!" Fany không thể nhịn cười trước vẻ tức giận đáng yêu của cô. Lạ chưa, anh lại thấy sự tức giận của cô đáng yêu. "Biết không, trông em xoã tóc ra thế này khác lắm." Anh vừa cười vừa nói.
"Thì tôi nói rồi *ho* là tại tôi nuốt mất chun buột tóc mà!"
***
Hikaru tỉnh dậy mà vẫn mặc nguyên bộ đồ cô mặc đêm qua. Cô không biết mình đã thiếp đi trên đi-văng lúc nào sau khi đã dọn dẹp xong đống đổ nát trong phòng khách. Cô ngồi dậy, xoa xoa hai bên thái dương. Đau đầu là chuyện bình thường mỗi khi cô thức dậy vào buổi trưa như thế này.
Mấy bức rèm mới được khép hờ mở đường cho những tia nắng chiếu vào phòng. Hikaru hướng mắt nhìn theo tia nắng hướng về phía bàn nước. Trên bàn, cô thấy có một cốc nuớc lọc với những viên đá trong veo lấp lánh..
"Oh, để anh lấy cho," Noeul vừa nói vừa với tay về phía chiếc bàn để lấy cốc nước. Hoá ra anh đang ngồi trên cái ghế bành ngay cạnh đi-văng. "Anh biết là cả đêm qua em đã dọn dẹp.. Anh không cố ý bừa bộn quá đáng như thế.." Không nhìn cô, anh đứng lên với cốc nước trên tay.
"Noeul, đợi đã." Cô gọi.
"Gì hả em?" Anh quay đầu lại hỏi. "Không phải em muốn uống cốc nước này chứ?"
"Không.." Hikaru trả lời. "Em chỉ muốn hỏi... anh sao rồi."
Noeul nhìn cô chăm chú, thoáng im lặng, rồi chợt chạm vào chỗ băng bó trên tay anh. "Ý em là cái này hả?" Anh hỏi. ...
« Trước1...2021222324...27Sau »
Đánh dấu bài viết | Quản lý
Chia Sẻ Và Nhận Xét Bài Viết
SMS Google Zing Facebook Twitter
Chia sẻ bài viết: $tenbv
Chia Sẻ Bài Viết này lên Facebook
↑↑ Bạn đã xem chưa?
» Hạnh phúc xa tầm tay với…Vợ bé nhỏ! Anh mất em thật rồi. (2015-04-27)
» Vì anh nghèo. (2015-04-27)
» Truyện hay dã man “Mưa”. (2014-10-26)
» Cô Nàng Hoàn Hảo - Quỳnh Thy. (2014-10-14)
» Phía sau một cô gái - Ploy. (2014-10-14)
Tags:
Bạn đang đọc những

truyện tình yêu

tiểu thuyết hay nhất

,

Wap đọc truyện tiễu thuyết hay

full cho điện thoại,

đọc truyện teen

truyện tình yêu

mới nhất hay nhất,

doc truyen tieu thuyet hay hai huoc full

, doc truyen tinh cam,

tiểu thuyết full đủ thể loại


Bản quyền ©
Time Load: 0.0001s

Tải game online

, Tin nhắn chúc ngủ ngon, Tải game yoker miễn phí, Truyện tình yêu,

Forum hổ trợ Xtgem

, Truyện sex hay nhất
√ Không click vào QUẢNG CÁO dưới này!! Thanks