Nhưng dù chỉ có một mình trên chiếc thuyền, trên con sông sâu chừng hơn một mét, có tay chèo, và có cả một người sẵn sàng giữ ở đằng sau, Linh vẫn làm cho chiếc thuyền xoay vòng tít mù và cuối cùng là ụp cả xuống, mặc cho Phương cuống cuồng giữ lại. Và rốt cục thì, khi hai đứa lướt thướt bẩn thỉu về đến nhà, bố Linh cũng chẳng thèm nhìn đến mặt cả hai khiến mặt Phương ngắn tũn, đến câu xin lỗi chẳng dám cất lời. Còn Linh phải chạy ngay lên phòng, ôm cục xà phòng kì kì cọ cọ mất cả buổi tối với nỗi hoang mang nhỡ ngày mai hoa gấm mọc đầy người.
Song ngay cả khi bị nỗi sợ ấy ám ảnh, trước lúc chìm vào giấc ngủ, Linh vẫn nghĩ, cô sẽ nhớ mãi ánh trăng của ngày hôm nay, ánh trăng trên con sông phố, ánh trăng một kỉ niệm tươi đẹp của riêng hai người bọn họ, Mắt híp và Môi cuốn lô.
12. Cuối cùng thì cuộc đời sinh viên mơ ước cũng đã thành hiện thực. Cả hội một lần nữa khăn gói quả mướp lên Hà Nội, vẫn con Jeep màu xanh biển quen thuộc của anh Khánh. Phương ở luôn nhà Thành Cận, hai người học cùng trường nên khá là tiện. Còn Linh thì vào kí túc xá. Cuối tuần, hoặc hai anh bạn phi xuống, hoặc cô đến chơi với hai người ở khu Quan Nhân.
Những ngày đầu, Linh nhớ nhà không sao chịu nổi, tối đến đều quay vào giường nằm khóc. May là bảy cô bạn cùng phòng rất dễ thương, khoảng một tuần sau giữa bọn họ hình thànhmột mối quan hệ chị em thắm thiết. Trong phòng, Linh đặc biệt thích Thương, cô gái ở Lào Cai, tóc dài, mắt bồ câu và nụ cười móm duyên duyên, thích màu hồng cuồng nhiệt. Cả cái giường của Thương đều hồng choe hồng choét. Cô nàng còn nằng nặc đòi “xin” con lợn hồng mà anh Khánh mua tặng cô để đủ bộ sưu tập, nhưng vì quà tặng nên Linh không cho, chỉ thỏa hiệp là hai đứa sẽ dùng chung vậy.
Lại nói đến con lợn hồng này, Linh rất thích nó, vì nó đáng yêu và nhìn rất là ngốc. Ngày trước, Phương cứ thắc mắc hỏi con lợn này ở đâu ra, đến lúc Linh bảo anh Khánh tặng đấy thì cậu ta thừ người, cuối cùng buông một câu.
“Anh ấy thích cậu”.
Tất nhiên là Linh gắt lên, phủ nhận ngay. Nhưng đôi lúc cô cũng vẩn vơ hoang mang, chẳng biết thế nào. Anh Khánh trầm tĩnh, chín chắn, cô thực sự không hiểu anh nhiều, song với cả ba đứa cô, anh đều có một vẻ đàn anh rất tin cậy. Thỉnh thoảng anh xoa đầu hoặc bật cười với cô, hỏi han rất quan tâm, nhưng ngẫm nghĩ mãi, Linh vẫn cho rằng đó không phải là cử chỉ dành cho người mình thích, nó giống với một cô em gái hơn. Nghĩ đến đây, Linh yên tâm hẳn. Cô không thích rắc rối. Cô thích thứ tình cảm như bây giờ của tất cả bọn họ.
Phương Híp và Thành Cận trở thành khách thường xuyên ở phòng cô, thỉnh thoảng thì có thêm anh Khánh, khiến cho đám bạn cùng phòng không ngớt lời ghen tỵ với cô rằng vì sao có tận những ba anh chàng sáng láng vây quanh, còn tra khảo cô đến cùng là rốt cục thì cô thích người nào. Nhưng Linh kiên trì không khai. Có lần, nửa đêm, cả hội cùng nhau chơi Bói chén, kinh khủng nhất là, khi hỏi tên chồng tương lai của Linh là ai, thần chén chạy vòng vèo một hồi thì ra kết quả là chữ Phương, khiến cho cả phòng rú lên, hò hét ầm ĩ, bảo Linh còn chối nữa không! Hả??? Hả??? Linh bị bóp cổ, bị lắc chút nữa rụng cả răng. Đêm hôm đó, khi trèo lên giường nhắm mắt lại, cô vẫn không sao ngủ được. Đầu óc cứ vẩn vơ, sao thần chén lại chạy ra đúng chữ Phương nhỉ??? Chẳng lẽ đấy là… Ý trời thật???
Giữa đêm tối mà Linh cứ sợ cả thiên hạ biết là mình đang đỏ mặt.
Mấy lần sau, khi Phương và Thành đến, cả phòng cười rần lên, trêu chọc ầm ĩ, khiến Linh ngượng không sao tả được, đâm ra cô mất tự nhiên cả với Phương Híp. Trong khi cậu ta thì có vẻ rất tí tởn, dò hỏi ra nhẽ vụ bói chén đó, xong còn chém một câu làm Linh nín cả thở.
“Ừ, tớ với Linh lấy nhau, sau này đẻ ra một thằng con trai môi cuốn lô, một đứa con gái mắt híp tìn tịt.”
Thế là Linh lao vào đá cho cậu ta một trận, vừa ngượng, vừa rất tức. Gì chứ, ít ra cũng là con gái môi cuốn lô, con trai mắt híp chứ, con gái mà mắt híp tìn tịt thì ra cái gì…
Năm đó, đúng khi Yahoo Mesenger tràn lan vào mọi ngõ ngách, bọn sinh viên đứa nào cũng hí hửng kéo nhau ra quán nét lập một tài khoản. Linh cũng được Thương rủ rê, nhưng chưa kịp đi thì nghe tin anh Khánh đã mua cho Thành một chiếc máy tính, còn lắp mạng rất oách. Thế là một buổi cuối tuần, Linh lóc cóc phi xe xuống, chiêm ngưỡng em máy tính mới, to và đen sì như chiếc ti vi. Phương Híp cho Linh chơi Lines chán thì bảo
“Đây này, tớ đã lập cho cậu một tài khoản cực kì hay ho.”
Rồi cậu ta gõ máy choanh choách, chỉ cho Linh xem. Linh hỏi tài khoản tên là gì, Phương Híp cười tít mắt.
“Email Cucvangcuahip,
Pass là Phuonghipdeptrai.”
Linh hét lên phẫn nộ.
“Sao lại là cục vàng, nghe cúc vàng thì còn được!”.
Phương Híp gí tay lên trán cô, hất hàm
“Ý nghĩ sâu xa của nó là, cậu là cục vàng của tớ.”
Thành Cận nghe thế cười hô hố.
“Lúc đầu tớ đọc nhầm thành “cứt vàng” cơ, ông Khánh thì đoán là ‘cực vàng’. Công nhận là độc dã man”
Linh nghe thế càng cáu điên, nhưng Phương Híp nói là đấy là tâm huyết cả buổi mới nghĩ ra, đừng hòng được đổi. Nhất định Linh phải dùng. Sau đấy, cô hỏi tài khoản Phương Híp là gì, thì Thành Cận đã trêu chọc, để tương ứng, nick của thằng Híp là Cucphancualo, pass là Moicuonlo. Linh hét ầm ĩ, thật là tởm, siêu tởm, vô cùng tởm. Dẹp, dẹp ngay lập tức!
Thế nhưng mặc kệ, cậu ta cứ vênh mặt lên bảo, mỗi tuần tớ sẽ viết cho cậu một bức thư, chỉ có vào cái email í thôi. Linh mà không check thì nghỉ đọc. Trước sự kiên định đáng ghét ấy, Linh phản đối bao nhiêu cũng không tác dụng, cuối cùng đành phải dùng cái nick kinh dị đó, nhưng chỉ để giao du với một đối tượng duy nhất là Phương Híp mà thôi. Nội dung chính thì chủ yếu toàn là đốc thúc việc học hành. Còn những lá thư mà cô nhận được, thì luôn đại loại theo kiểu “Lô Lô, tớ kể cho cậu nghe một bí mật. Hôm nọ mình ăn cháo cá xong, răng cậu dính rau suốt buổi chiều, nhưng tớ không thèm nói”. Hoặc là “Này, cậu đừng có mà coi thường vẻ đẹp trai của tớ, cậu có biết tớ vào quán nét mà còn được con gái trả tiền cho không. Cái bà xinh xinh bốc lửa ở cuối phố nhà cậu đấy!” Rồi là “Lô này, hôm qua, mẹ tớ thổ lộ muốn xây dựng một chuỗi cửa hàng Công chúa Vịt, tớ chết mất. Bà cụ mơ ước thật là to.” Hay là “Lô dở hơi, sao với lũ con trai cậu không ngoác mồm ra cười như với tớ, cậu ỏn ẻn vậy để làm gì…” Thường là mỗi lần đọc mail như vậy, Linh tức đến nỗi chẳng thèm trả lời luôn, nhưng nếu một tuần nào đó, không có thư đến, Linh lại âu lo thấp thỏm chẳng hiểu là cậu ta quên hay gặp chuyện gì, lại lóp ngóp chạy ra bốt gọi điện thăm hỏi tình hình.
Có lẽ đó là lí do mà có lần, một email gửi đến, viết là: “Tớ nghĩ mãi mà không biết viết gì. Thôi thư đến đây thôi nhé. Tại hẹn một tuần một lá, khổ lắm cơ”
Đọc xong Linh chán không muốn nói gì luôn!
13. Năm đầu tiên đại học, là một năm toàn học những môn đại cương, cũng là những môn rất dễ làm các sinh viên nản lòng vì nó có vẻ chẳng… liên quan gì cả. Nhất là với những anh chàng bên khối tự nhiên thì sẽ dễ dẫn đến cảm giác chán và muốn bỏ học nhiều. Phương Híp và Thành Cận là một trong số đó. Nhưng giờ đây, Linh không còn gần hai người như trước, lại học trong lớp Chất lượng Cao của trường, ngày ngày quay cuồng với đống bài vở, nên chẳng thể sát sao với hai anh chàng như trước. Cho đến lúc biết kết quả kì một, nghe tin Phương bị cấm thi hai môn, trượt ba môn cô hoảng hồn. Thành Cận khá hơn một tí, nhưng nhìn chung cũng vô cùng đì đẹt. Linh không dám hó hé cho cô Tràm và anh Khánh biết, chỉ cật lực chạy ra, bắt hai người ôn thi lại cho tử tế, có điều kết quả vẫn không mấy khả quan, vì vẫn còn có môn còn nợ. Song nhìn vẻ hơn nhơn của Phương Híp, thì có vẻ như cậu ta chẳng lo lắng gì cả, có lần còn thở than. “Nói thật, tớ thấy học Đại học đúng là vô tích sự, chẳng được cái lạng hào hứng nào. Biết thế chẳng bỏ sức mà ôn!” khiến Linh tức lồi con mắt....