Không một điều gì còn có thể cứu vãn
Ta trân mắt nhìn những con người đi qua mình, thanh thản
Dù sâu trong đáy mắt này, giông bão sẽ nổi lên.
*
Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên
Trốn vào nơi ồn ào và quên mình lặng lẽ
Như cách ta nhìn mình rất khẽ
Thấm từng giọt nước mắt rơi.
*
Như cách chúng ta đã quên không muốn đợi một người
Những buổi chiều dài
Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
Để nhận thấy mình còn quyền được khóc
Cho những xót xa…
Linh cứ ngồi thừ ra đấy, nhìn những con chữ nhảy nhót trước mặt mình. Thương lay cô thật mạnh “Này, này, đi du học rồi thì tiền nhuận bút này để ta lãnh nhé…”.
Linh bật cười, gật đầu. Cô chợt đứng lên, nhìn vầng trăng non trước mặt. Bỗng nhiên Linh nhớ những buổi chiều nhìn vầng trăng non trên dốc Cầu Cất, những buổi chiều không còn hy vọng từ khi Linh và Phương xa lạ với nhau, những buổi chiều mà nỗi xót xa phủ ngập lòng cô.
Ngay cả những tháng ngày như thế, cũng sắp xa rồi.
Trước ngày đi, bố mẹ Linh làm mấy mâm cơm mời họ hàng, bạn bè thân thiết đến để thông báo, cũng tiện cho Linh chào tạm biệt luôn. Việc này cũng khiến láng giềng inh om. Cô Tràm nghe tin vội sang, nhét vào túi cô một chiếc khăn thật ấm, một đôi ủng dày, bảo là, mùa đông ở đấy lạnh lắm. Rồi cô Tràm kéo Linh vào vai mình, ôm chặt.
“Đến bao giờ cô được làm tiết canh với miến ngan cho con ăn nữa”.
Linh thấy tim mình như nghẹn lại, nhất là khi nghe cô thở dài.
“Cô cứ tưởng số mình có được đứa con dâu như con. Nhưng mà là cô vô phúc.”
Linh khịt khịt mũi, “Cô đừng nói vậy”.
“Không con dâu thì con gái. Lúc nào con cũng là đứa mà cô thương nhất.”
Sợ mình lại khóc lóc sụt sùi, Linh đành lảng chuyện, bảo “Cô giữ gìn sức khỏe, không được để ngất nữa nhé. Phương nhất định sẽ ổn thôi”.
Cô Tràm nghe vậy, chỉ cười buồn, không đáp. Nhà đông khách, xe pháo chất đầy ngoài cửa, thỉnh thoảng Linh lại phải ra trông chừng. Ở con phố này, tháng rồi có mấy vụ mất cắp xe máy, mọi người dặn nhau phải cẩn trọng. Hồi nãy, Linh nhác thấy có người trùm mũ, lượn qua lượn lại bên ngoài cửa, nên đang nói chuyện với cô Tràm, thỉnh thoảng cô lại nghển cổ ngó ra. Bất chợt, thấy bóng đen kia đang lúi húi gì gần cửa, Linh vội vã chạy ra. Cô vừa đến nơi thì bóng người đó đã rảo bước thật nhanh. Dù đã trùm mũ, nhưng dáng dấp ấy vẫn không lẫn vào đâu được. Chứng kiến cậu ấy lớn lên, thay đổi theo từng ngày, cô chẳng thể nhầm lẫn. Linh đứng lặng nhìn theo, biết rằng, có thể còn rất rất lâu nữa, mình mới lại được nhìn thấy bóng dáng ấy, dù chỉ ở đằng sau lưng.
Quay người trở vào, Linh chợt sững lại khi nhìn thấy một túi đồ treo trên cửa sổ. Cô chậm chạp gỡ xuống, mở ra, đột nhiên thấy tim mình lặng đi. Vẫn là những loại thuốc đau đầu, rối loạn tiêu hóa, dị ứng, thuốc đau bụng kinh, cả mấy hộp ô mai xếp ngay ngắn. Linh lặng lẽ ôm chiếc túi vào lòng, như ôm bao nỗi ngọt ngào và cay đắng.
Phương Híp.
Tạm biệt.
Tạm biệt người dưng.
Năm 2006
22. Con đường ngoại ô Ohio đang vào mùa xuân. Từng vòm cây xanh mướt dịu mát khắp lối đi. Linh đạp xe tới trường, lòng da diết nhớ con đường Cầu Cất mùa này lại trổ lá bàng non. Tháng năm trôi thật vô tình. Cô nàng Linh mới hôm nào còn chân ướt chân ráo sang Mỹ, ngày nào cũng khóc vì nhớ nhà, vì lạnh, vì đồ ăn thức uống, vì lạc đường lạc chợ, vì bị kỳ thị, ghét bỏ… vậy mà giờ đã có thể thoải mái, tự tin vứt đâu cũng sống được. Cô đã chạy nước rút suốt năm qua để hoàn thành chương trình học của mình. Hôm nay cô đến trường nộp luận văn cho giáo sư. Nếu mọi việc hoàn thành như dự tính, cô sẽ kịp về ăn Tết ở nhà.
Mỗi lần nghĩ đến hai chữ “về nhà”, tim cô lại đập thình thịch. Bốn năm, cũng đủ xa, và đủ lâu rồi đó nhỉ???
Chạy lên khoa gặp giáo sư, nghe ông góp ý thêm vài điểm cần chỉnh trang lại cho luận văn, tâm trạng Linh dần phấn khích vì về cơ bản, giáo sư đã đồng ý với các luận điểm của mình. Cô ôm đống tài liệu mà giáo sư cho mượn thêm ra về. Vừa xuống sân trường, cô nhận được điện thoại của Thành Cận. Cậu ta không giấu nổi tâm trạng, nói loạn xạ lên trong điện thoại.
“Lô, cậu bảo xem. Tớ làm thế nào bây giờ! Lê có bầu rồi.”
Linh trợn mắt. Thành bị tăng ca hai năm, vẫn chưa ra trường, mà “bà chị” kia thì đã đi làm hai năm nay rồi. Giờ đùng cái có bầu, chẳng lẽ Thành lại làm “ông bố sinh viên”? Linh vừa buồn cười vừa chẳng hiểu đây là tin vui hay tin dữ, cuối cùng cô chép miệng.
“Tớ nghĩ đây là tin mừng. Biết đâu một đứa nhóc sẽ khiến cậu có động lực mà học hành tử tế hơn.”
“Lô, tớ xoắn hết cả lên rồi. Giờ tớ nên làm thế nào?”
“Cậu hỏi anh Khánh đi! Anh ấy xử lý vụ này tốt hơn tớ.”
“Ờ, ờ… Tớ biết rồi. À mà này, hôm qua, anh Khánh vừa bán lại cái xưởng cho thằng Híp đấy.”
Linh kinh ngạc.
“Cái thằng đến là tởm. Hồi trước nó đòi ông Khánh để lại xưởng cho nó. Ông Khánh bảo OK, nhưng là năm năm nữa. Thế mà năm năm sau đúng là nó chồng tiền lên luôn. Ông Khánh có giãy đằng giời.”
Linh nghe xong, bất giác môi nhướn lên một nụ cười. Cô nhớ Phương Híp từng ao ước có xưởng ấy thế nào. Cậu ấy mơ tưởng sẽ tự tay độ những con xe ra sao… Thật lạ lùng, ngày ấy, dù không phản đối, nhưng thâm tâm, Linh luôn cảm thấy rất khó tin để Phương có thể làm được. Vậy mà, cậu ấy đã làm được rồi.
Mấy năm trôi qua, bao nhiêu đổi thay, bao nhiêu sự kiện. Dù cách nửa vòng trái đất, song Linh vẫn nghe tường tận đủ mọi chuyện qua cái miệng ba la bô lô của Thành, hay những câu chuyện cóp nhặt mà mẹ thường kể. Chuyện cô Tràm mở rộng nhà hàng thành chuỗi nhà hàng “Công chúa Vịt”, chuyện Phương Híp chia tay chị Hằng kia, nhưng chị ta không đồng ý, ngày ngày đến ăn vạ. Cô Tràm tức lên chạy ra hẳn phường, đúng lúc người ta thu chương trình phát thanh trực tiếp mà tranh mic, cảnh cáo cái cô gái đang khủng bố con trai mình, khiến nó trở thành câu chuyện truyền kỳ của cả phường, thậm chí còn lên báo tỉnh hẳn hoi. Rồi chuyện Phương Híp bỗng chú tâm học hành, đạt thành tích cực kỳ xuất sắc, ngay giữa năm thứ ba đã được mời làm part time kiếm được khá tiền. Đến chuyện chị Hằng kia muốn quay lại với anh Khánh, nhưng không thành, chẳng biết uất hận làm sao đi rưới xăng đốt xưởng của anh Khánh, may mà phát hiện kịp nên bị công an hốt về đồn cho muỗi cắn hai đêm. Lại chuyện năm nay lũ về, anh Khánh, Thành Cận, và Phương Híp vẫn chạy qua nhà, kê đồ đạc giúp bố mẹ cô… Rồi chuyện anh Khánh loằng ngoằng thế nào cuối cùng lại đâm ra thích Thương, cô bạn yêu màu hồng cùng phòng với Linh ở ký túc ngày trước. Sau khi anh Khánh chiến đấu với mấy anh chàng râu ria xong, họ cũng đã chuẩn bị rục rịch đến bước cưới xin rồi.
Nhưng, khi mà mọi kênh liên lạc đã được kết nối, thì duy nhất với Phương Híp, Linh vẫn không sao bình thường lại được. Cô nghe tin về Phương nhiều, song hai người không hề có sự liên lạc trực tiếp nào với nhau. Tận đến khi cô sang Mỹ được hơn một năm, đúng vào ngày sinh nhật cô, trong hòm thư cô lập từ ngày sang đây xuất hiện một thư mới. Trong thư chỉ viết:
“Xin chào. Cậu có khỏe không? Hôm nay sinh nhật cậu, tớ muốn chúc mừng. Hy vọng là cậu vui.
Tớ bây giờ tốt hơn nhiều.”
Lá thư khiến Linh phải mất một ngày mới reply được. Cô cũng chỉ viết vài chữ ngắn ngủn, “Ừ, cảm ơn. Tớ rất vui. Cậu cũng vậy, mỗi ngày một tốt hơn nhé”. Hòm thư của Phương giờ không còn là cái địa chỉ ngốc nghếch ngày nào.
Sau lần đó, thỉnh thoảng Phương Híp lại viết một email cho cô. Cái nào cũng rất chừng mực, hỏi han tình hình cô học hành bên này thế nào, ăn ở ra sao. Linh cũng đáp lại với sự chừng mực như thế. Vào ngày Tết, cũng có lần cậu ấy gọi một cuộc điện thoại chúc mừng, cả hai không nói gì nhiều, thậm chí chỉ là đôi ba câu chuyện về những người khác. Nhưng Linh nhớ mãi, hôm ấy, cho đến tận khi nghe tiếng gác máy, tim cô vẫn đập thình thịch. Tiếng nói của cậu ấy, hơn nửa vòng trái đất, vẫn làm Linh ngẩn người....