Minh khẽ gật đầu. Nguyên nhìn cô, hỏi, “Em có ý kiến gì không?”.
Ngẫm nghĩ một lát, Minh mỉm cười, “Những nội dung anh vừa nói em cũng đoán được. Nhưng em vẫn bảo lưu ý kiến, không cần tỏ ra nghiêm trọng với một vấn đề không hề nghiêm trọng. Rõ ràng trong phần dặn dò vừa rồi, em là người bị chấp hành cơ mà, sao anh phải căng thẳng ạ?”
Nguyên bắt đầu hiểu vì sao Phương Vinh “đau đầu” vì cô bé này. Anh nói thẳng thừng.
“Em đừng bị tư duy chi tiết, nắm bắt trọng tâm vấn đề đi. Khi em luận bàn về những thứ râu ria bên ngoài, em sẽ không tiếp cận được vấn đề cốt lõi bên trong. Anh thấy, em nghĩ nhiều, cảm nhận nhiều, nói nhiều. Ở đây, anh ủng hộ tiéng nói của mọi cá nhân, nhưng, điều kiện là tiếng nói ấy phải được suy nghĩ chín chắn. Giờ, đứng dậy đi theo anh, anh dẫn về chỗ ngồi.”
Minh đi theo anh, im thn thít từ đầu đến cuối. Tới khi ngồi vào chỗ của mình, nhìn ngang ngó dọc một hồi, cô ngước lên nhìn Nguyên, nói nhỏ.
“Em có thể phát biểu một câu cuối cùng không?”
Nguyên lạnh lùng, “Nghĩ kỹ chưa?”.
Thấy Minh gật đầu, anh mới hắng giọng.
“Được.”
Minh lập tức cất lời.
“Anh bảo em nói nhiều. Nhưng em dám thề rằng số chữ hôm nay, trừ cái chỗ anh hỏi em trả bài ra, chắc chắn anh nói nhiều hơn em.”
Nguyên phải bày tỏ sự bất lực không biên giới của mình bằng cách cốc đầu cô một cái. Anh quay đi rồi, cô nhóc vẫn ôm đầu, lầm bầm: “Cốc thì cũng đại khái thôi chứ, cốc để đau thế này à. Pakyu!!!”.
Bên ngoài căn phòng, một buổi đẹp trời. Nắng rất trong. Nguyên thấy thật thư thái, một phần vì anh không hề biết, cái từ “Pakyu” mà cô nhóc vừa quăng ra là một từ chửi bậy của Philippines.
Từ ngày cô nhóc Phương Minh xuất hiện ở công ty Nguyên, mọi thứ đột nhiên trở nên xáo trộn lạ kỳ. Đơn giản vì cô nàng ấy đã nì nèo Nguyên “đầu tư” tiền cà phê cho tập thể, cứ buổi sáng đến là chạy một vòng, gom cốc của tất cả mọi người đi rửa, hào hứng pha những phin cà phê thơm lừng, điếc cả mũi. Hơn nữa, buổi trưa cô không chịu ngủ, ngồi luyện đàn, mỗi lần hát là cứ nhắm tịt mắt, bất kể xung quanh la có kêu rên thế nào, cô nàng cũng mặc xác. Sau một thời gian quen dần, mọi người trong công ty kết luận là tiếng đàn của cô nàng cũng khá buồn ngủ, bữa nào Minh không tập thì mắt ai nấy đều mở trừng trừng, không sao ngủ được. Đúng như Minh tự nhận, cô bé hoà đồng vào tập thể rất nhanh, vui vẻ. Ba anh chàng trong tổ Sáng tạo là Tú, Hải, Sang đều nhanh chóng xếp Minh vào hàng đệ tử, làm gì cũng kéo cô bé theo. Trong công việc, dù mới chỉ là thực tập, nhưng quả thực, đôi khi Minh luôn có những ý tưởng rất độc đáo, nhờ đó mà công ty Nguyên giành được hợp đồng quảng cáo chuỗi của hàng rau củ quả tươi và một hợp đồng quảng cáo thuốc. Khi ấy, bên Nguyên phát điên lên vì mỗi ngày khách hàng lại yêu cầu thêm một nội dung thông tin mới, khiến họ sửa kịch bản liên tục mà vẫn không ổn. Ngay cả việc tư vấn định hướng cho khách hàng cũng chẳng đạt được kết quả như ý muốn. Cuối cùng, cô bé Phương Minh đã đưa ra ý kiến, không chạy theo ý họ (vì ngay cả họ cũng chẳng biết mình muốn gì!), mà thứ hoàn toàn làm theo ý mình. Cả phòng ngờ vực nhìn cô nàng, nhưng hôm sau, thấy Phương Minh trưng ra cái storyboard rất chuyên nghiệp thì Nguyên cũng bị thuyết phục phần nào. Khi nhìn một ý tưởng hoàn toàn chẳng liên quan gì, ban đầu khách hàng đờ ra, nhưng ra về được ba tiếng lại gọi điện bảo đồng ý với phương án đó. Nghe Nguyên thông báo, cô nàng đắc chí hét lên một tiếng, còn tự hào vỗ ngực mình, “Minh, cậu thật tài giỏi. Tớ tự hào về cậu”, làm cả phòng chỉ lắc đầu cười. Nhân thể lúc Nguyên đang xếp đồ về, cô nàng còn lẽo đẽo đi theo, không hề ngượng ngùng, lèo nhèo với anh. “Đấy, em được việc mà, anh đặc cách ký chính thức với em đi. Anh không vớt em ngay, nhân loại phát hiện nhân tài là em, người ta hốt hết đấy”, khiến Nguyên cười run lên trong bụng. Nhưng mặt anh vẫn phải nghiêm ngắn.
“Anh không ký hợp đồng chính thức với người chưa có bằng đại học.”
Không giấu nổi tâm trạng, Minh xịu xuống, miệng bĩu ra, “Ôi dà, nhìn không ra anh lại là nô lệ của bằng cấp. Em nói cho anh nghe, các giáo trình em học hết rồi, bản chất cũng chẳng khác nào đã tốt nghiệp. Có điều không có người đóng cộp dấu vào mông thôi!”.
Nguyên cười cười như không, anh nheo nheo mắt nhìn cô, nhấn giọng.
“Để làm nhân viên chính thức không dễ đâu cô nương ạ!”
Sau lần nì nèo chẳng thành, Minh không lần nào nói lại với Nguyên về vụ nhân viên chính thức nữa. Ở văn phòng, cô kiêm hiệm đủ các việc, văn thư, in ấn, nước nôi nhưng không hề ca cẩm, hoặc có khi ca cẩm, cô cũng chỉ chửi tục bằng đủ thứ tiếng nhưng chưa bao giờ bằng tiếng Việt, với vẻ mặt thản nhiên tự tin rằng không ai biết cả. Còn về công việc, Minh rất siêng năng. Mỗi lần có thông báo họp, mắt cô bé sáng lên, tay lăm lăm cây bút bi béo ú, có ba màu xanh đỏ vàng, cùng cuốn sổ nhỏ giả cổ khá đặc biệt. Các trang viết và những ký hiệu nhằng nhịt của cô lúc nào cũng đầy sinh khí. Trong khi trao đổi công việc, dù rất nhiều khi bệnh nói nhiều phát tác, sự liến thoắng của cô làm tập trung của mọi người suy giảm, nhưng đại để, Minh không làm hỏng chuyện bao giờ. Những form kịch bản tài liệu, chỉ đưa qua một làn cô đã nắm rất chắc, và vận dụng kỹ năng mà Nguyên truyền đạt rất nhanh. Ngay cả người trong tổ Sáng tạo cũng dành nhiều thiện cảm cho cô bởi sự nhanh trí, nhạy bén ấy. Người phòng ban khác cũng coi cô như em út trong nhà, chỉ duy nhất Khanh không thích Minh.
Khanh là phụ tá của Nguyên từ ngày ở cong ty cũ, khi anh rời đi, Khanh cũng theo anh. Ở công ty mới này, Khanh giúp Nguyên rất nhiều. Thỉnh thoảng Khanh vẫn nhắc nhở Nguyên không nên quá dễ dãi với Minh. Cô bé này chẳng biết trên biết dưới gì, với ai cũng hi hi ha ha, tạo nên một hình ảnh rất thiếu chuyên nghiệp. Bản thân Nguyên biết, diều Khanh nói không hoàn toàn sai, nhưng anh cũng biết rằng, bên cạnh cái “không chuyện nghiệp” ấy, thì từ khi có Minh, cái công ty này có sinh khí hơn hẳn. Cái sinh khí ấy, Nguyên nhận ra khi thỉnh thoảng, Minh lại xin anh nghỉ vài ngày, vác ba lô đi đó đi đây với những người trên diễn đàn phượt của cô nhóc, hay những chuyến đi mà cô nàng một mình trải nghiệm. Lúc đó, quả thực văn phòng vắng hẳn, không mùi cà phê thơm, không tiếng đàn mỗi buổi trưa, không có tiếng cô cười đến nấc cả lên, hay tiếng cô bé liến láu đủ những chuyện râu ria, chẳng đầu chẳng cuối… Đến lúc Minh vác cái ba lô to vật trở về, đứng hiên ngang giữa căn phòng, mặt đầy đắc ý, “Sao nào, em vắng mặt mấy ngày, nhân loại đã phát hiện ra giá trị của em chưa?”. Quả thực, lòng anh cũng có niềm reo vui rất nhẹ. Vào những lúc buồn cười, anh cũng vui miệng đáp lại: “Nhân loại biết rồi, bằng chứng là toàn bộ cốc chén dồn hết ở góc bàn trà kia kìa”.
Và thế là cô nhóc sẽ lập tức quăng cái ba lô xuống, thả người vào ghế xoay, than thở có ý cho cả phòng nghe.
“Chao ôi, cuộc sống thật trần trụi!!!”
Vào một buổi chiều muộn, khi mọi người trong công ty đã về hết cả, chỉ còn lại mình Nguyên. Viết nốt cái email cho đối tác xong, anh mới yên tâm đứng dậy ra về. Vừa ra đến cửa, đang định tắt điện, bỗng anh nghe thấy tiếng lầm bầm: “Shit… Shit thật. Sao chậm thế nhỉ, vãi cả khui”.
Tí nữa thì Nguyên phì cười ra. Quay lại, anh phát hiện phía góc phòng, Minh đang nằm bò ra bàn. Cô đang load mọt file gì đó, mặt mày nhăn nhó.
Anh đi thật nhẹ đến sau lưng cô, nhìn xem cô đnag tải cái gì. Mắt anh trợn trừng khi thấy trên màn hình, file đang load dở có tên là Cô giáo Thảo. Anh gõ gõ tay xuống bàn....