![]() |
Đã thật lòng yêu thương nhau thì chẳng bao giờ phải tính toán Mr.Siro[On] 10:14, 03-04-25 Trò chuyện cuộc sống |
Vì em đã quá vô tâm để người thứ ba xuất hiện một cách chẳng lường trước được, vì để bàn tay khác đã đến kéo anh đi, kéo anh ra khỏi hạnh phúc nơi này. Em ghét bản thân em vì chỉ biết đứng nhìn để người ta đến kéo anh đi chẳng một lời tạm biệt như vậy. Anh cũng chẳng xin lỗi em, dù chỉ một câu!
Em tổn thương quá nhiều, vì mình đã từng là tất cả, đã từng yêu thương nhiều, đã từng bên nhau ngọt ngào nhưng tất cả dường như biến mất rất nhanh, bàn tay em chẳng giữ lại kịp, bàn chân em chẳng bước theo kịp… để giờ mọi thứ trước đây từng là tất cả giờ chẳng là gì cả.
Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là cách nhau phương trời, mà là khi em chỉ biết đứng yên nhìn anh rời xa em, chẳng thể làm gì được. Em im lặng không phải vì đã hết yêu anh, mà là em chẳng còn đủ sức để níu giữ anh, và vì em muốn thấy anh luôn được hạnh phúc, nếu anh thấy việc rời xa em hạnh phúc, em sẽ để anh ra đi.
Khoảng cách trong tình yêu là một thứ gì đó thật đáng sợ, khoảng cách đã xa như vậy, đôi chân em đã quá mệt, em càng bước đi, anh càng bước đi – cứ như thế chẳng bao giờ có thể gặp lại nhau được nữa. Em và anh, từ giờ sẽ là hai con người của hai con đường khác nhau, hai con đường song song chẳng có điểm gặp nhau…
Tác giả: Lệ Thu